A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ Tăng tương phản Giảm tương phản

GƯƠNG VƯỢT KHÓ HỌC GIỎI - CHÁU NGOAN BÁC HỒ

“ Tháp Mười đẹp nhất bông sen

Việt Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ”

 

Em: Nguyễn Trà My học lớp 5/5- Trường Tiểu học Cây Gáo A

Có lẽ khi nhắc đến Trà My, không chỉ riêng tôi mà học sinh, phụ huynh và giáo viên trong trường đều biết, bởi Trà My là một cô bé đầy nghị lực với “đôi chân thiên thần không biết mỏi” Chúng tôi đã gọi như thế là do em khác với những học sinh khác, em có đôi chân bị tật bẩm sinh, để tự đi được như hôm nay với em và với mọi người đó là một điều kì diệu. Điều kì diệu ấy do chính em tạo ra. Trà My rất thông minh, lạc quan và có một nghị lực thật phi thường.

Em sinh ra và lớn lên trong một gia đình nhà nông, ba mẹ em đều làm nghề chăn nuôi. Mẹ em kể rằng: Trà My ra đời là niềm hạnh phúc lớn lao của ba mẹ, sau bao năm chờ đợi. Năm em một tuổi các bạn trong xóm cùng độ tuổi đã biết đi hết chỉ có Trà My là vẫn ngồi một chỗ, không biết bò cũng chẳng đứng lên tập đi. Nghĩ là do con chậm đi, nhưng đợi mãi đến khi gần hai tuổi Trà My vẫn chưa đi được. Ba mẹ cho Trà My đi khám thì phát hiện em bị liệt dây thần kinh vận động không thể đi lại được. Cái tin ấy làm cả nhà suy xụp.

Thương con gái, mong muốn con tự đi được luôn thôi thúc trong cô. Công việc nhà nông bận rộn đành để lại cho chồng lo, ròng rã năm năm liền mẹ con ngược xuôi các bệnh viện. Bao lần nghe đâu đó có tia hi vọng lại ôm con đi, bao lần thất vọng trước cái lắc đầu của bác sĩ và bao lần mẹ dấu nước mắt khi nhìn con đau đớn tập vật lí trị liệu. Thế nhưng dù còn rất nhỏ nhưng Trà My đã cảm nhận được, em thương mẹ cha, cùng ước mơ được chạy nhảy vui chơi với các bạn là động lực để em gắng sức tập luyện.

Ngày em chập chững những bước đi đầu tiên là năm em lên năm tuổi. Hôm ấy cả nhà đã khóc. Niềm hạnh phúc vỡ òa. Một phép màu kì diệu đến với gia đình em. Thế nhưng dù rất chăm chỉ, rất kiên cường chịu khó tập đi nhưng những bước chân của em vẫn rất yếu, em chỉ đi lại được khoảng năm mét và phải có chỗ bám làm điểm tựa mới đi được, vô tình ai xô nhẹ vào là em ngã ngay, cũng do ảnh hưởng của dây thần kinh vận động nên đôi tay em cũng yếu, cầm nằm đồ vật lâu tay sẽ mỏi nhừ và run bần bật. Do cơ thể ngày một nặng lên, đôi chân mỏng manh ấy sẽ có ngày không đủ sức nâng cơ thể và không thể tự di chuyển được nữa - Đó là nỗi lo lớn nhất của ba mẹ em.

Năm Trà My sáu tuổi, khi các bạn trong xóm đã vào lớp một, đi học về kể những điều lý thú ở trường, em thích lắm – Em cũng muốn được đến trường như các bạn. Nhưng quyết định cho em đi học là nỗi lo lắng, phân vân của cả nhà. Lo con không cầm bút viết được, con bị các bạn chọc ghẹo lại tủi thân khóc, con té ngã không tự đứng lên được …bao nỗi lo đã nghẹn lại trong lòng ba mẹ em. Rồi mong muốn được đến đi học đến cháy bỏng của con đã thuyết phục được ba mẹ.

Thế là hằng ngày trên chiếc xe máy, ba mẹ đồng hành cùng em đến trường. Trưa đến ba chờ các bạn về hết chạy xe vào sân trường đón em để con gái bớt tủi thân. Trái với những lo lắng của ba mẹ, em bắt nhịp nhanh, các bạn trong lớp luôn thân thiện với em, khó khăn nhất với em là đôi tay yếu di chuyển bút rất vất vả và dù tay yếu nhưng em luôn chăm chỉ luyện tập. Cuối cùng em đã thuần phục được cây bút bướng bỉnh, những chữ cái, những con số đầu tiên em nắn nót tự ghi được. Em đi học rất đều ngày nắng cũng như ngày mưa. Sáng đến trường, chiều về em chăm chỉ học bài, tập đi, giờ em đã có thể bỏ tay ra và đi được đến mười mét. Không những thế em luôn tự giác làm lấy việc của mình, giúp ba mẹ làm việc nhà. Năm năm liền em đều được đánh giá hoàn thành xuất sắc các môn học.

Khi kể cho tôi nghe về môn học em yêu thích, mắt em sáng lấp lánh, em nói về những con số, những phép toán, những nhà toán học mà em đã đọc với sự khâm phục và tất cả niềm say mê. Không biết có phải vì vậy không mà thành tích em đạt được trong kì thi giải toán qua mạng in ternet đã làm mọi người kính nể.

Em kể rằng: Do là năm đầu tiên nên tất cả với em thật bỡ ngỡ, ngoài giờ học ở lớp, em mầy mò làm quen với máy vi tính, các vòng tự luyện. Học ở Câu lạc bộ xong về nhà làm bài, gặp bài khó em đánh dấu để lên lớp hỏi thầy, hỏi bạn. Cứ thế em đã làm quen được với các dạng toán và giành giải nhất ở vòng thi cấp trường và là một trong hai bạn được chọn đi dự thi cấp Huyện. Luyện thi cấp huyện em mới thấy hết sự vất vả khó khăn, bài mỗi ngày mỗi khó, viết nhiều, ngồi lâu bấm máy tính làm tay em mỏi nhừ, đã nhiều lúc thấy con mệt mỏi, lo lắng về sức khỏe của con ba mẹ em muốn xin cô cho em nghỉ.  Nhưng với niềm say mê toán học, quyết tâm “ Bạn làm được tôi cũng sẽ làm được” em đã cố gắng hết sức chăm chỉ ôn luyện. Em tranh thủ tất cả thời gian giờ chơi, lúc đợi ba đến đón để làm bài, đọc sách. Bận học như thế nhưng em vẫn không quên tập đi, mỗi lúc luyện tập em lại tranh thủ nhẩm lại công thức toán học. Và cái tin em đạt giải nhất cấp Huyện rồi nhì cấp Tỉnh đã làm chúng tôi vui lây. Đó món quà tinh thần tuyệt vời nhất mà em dành tặng thầy cô, ba mẹ và các học sinh toàn trường.

Ngày có kết quả thi cấp Tỉnh mọi người đến chúc mừng em, cô bé ấy đã khóc. Nước mắt rưng rưng em nghẹn ngào “Em làm được rồi …. ạ”. Cô bé có ước mơ được làm cô  giáo như thầy chủ nhiệm em, được truyền lửa, tiếp sức cho những em có hoàn cảnh giống như mình. Mọi người tin chắc chắn rồi Trà My  sẽ làm được bởi không gì ngăn nổi đôi chân không mỏi của em!

Vào ngày 21/4/2019 vừa qua, tại Liên hoan Thiếu nhi vượt khó học tốt năm 2019 của tỉnh Đồng Nai, em Trà My vinh dự được tuyên dương trong niềm hạnh phúc vô tận.

Vang vọng trong tôi vẫn còn tiếng cười trong trẻo của đóa hoa Trà My. Tôi nở nụ cười hạnh phúc khi nghĩ rằng, ở đâu đó trên khắp đất nước này vẫn còn có những con người như em: “ tàn mà không phế”. Trà My như cái tên của em mãi mãi là bông hoa tươi thắm tỏa ngát hương thơm dịu dàng giữa cuộc sống hối hả này. Em quả là một cô bé giàu nghị lực. Uớc mơ, khát vọng được sống có ích của em đã làm cho tôi và cũng như lớp lớp học sinh trường tôi kính nể. Những thành công mà em đạt được chỉ là bước đầu nhưng đó là nền tảng để em bước tiếp. Và tôi tin chắc rằng em sẽ tỏa sáng.

                                                                      Ngọc Tuấn (GVCN)


Tổng số điểm của bài viết là: 1 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Liên kết
Thống kê truy cập
Hôm nay : 6
Tháng 10 : 165